Thư tình gửi một người

Thư tình gửi một người là tuyển tập tía trăm lá thư tình nhưng mà cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết suốt bốn năm ròng rã, là kỉ niệm vô giá được nàng thơ xứ Huế Dao Ánh gìn giữ vào bốn mươi năm đầy dâu bể cùng là những bé chữ thấm đẫm tình cùng thơ.

Bạn đang xem: Thư tình gửi một người

Cuốn sách được công ty Xuất Bản Trẻ ấn hành nhân kỉ niệm mười năm ngày Trịnh Công Sơn từ trần, sau khi nhận được sự chấp thuận của bà Dao Ánh cùng gia đình cố nhạc sĩ.


Mục lục ẩn
1Trịnh Công Sơn cùng những khúc ca đi qua mọi thời đại
2Dao Ánh với mối tình đẹp nhưng đầy day dứt của cố nhạc sĩ
3Thư tình gửi một người là những nỗi nhớ chưa khô
4Thư tình gửi một người nhưng cũng là gửi cho doanh nghiệp và mang đến đời

Trịnh Công Sơn cùng những khúc ca đi qua mọi thời đại

Trịnh Công Sơn được mệnh danh là “cây đại thụ” của làng âm nhạc Việt Nam. Nghĩ về ông, người ta nghĩ về cố nhạc sĩ đáng kính với khả năng phi thường khi gắn kết sản phẩm triệu trái tim bằng giai điệu và câu từ của mình.

*
Trịnh Công Sơn là nhạc sĩ lớn của âm nhạc đại bọn chúng và tân nhạc Việt Nam

Những khúc ca của nhạc sĩ họ Trịnh mang vẻ đẹp vĩnh hằng qua năm tháng. Lúc âm nhạc thời thượng cứ chợt nổi như cồn rồi cũng chợt lặng im như mặt hồ, người ta lại đi tìm bên dưới bề nổi đó một giá bán trị nằm sâu xuất xắc một giai điệu đã lâu nhưng luôn dậy sóng mỗi lúc nhắc về, để rồi họ kiếm tìm thấy nhạc Trịnh.

Ròng rã tía mươi năm vào sự nghiệp sáng sủa tác, ông để lại cho đời ko dưới sáu trăm ca khúc đứng thảng hàng chục bức họa và bài bác thơ nức tiếng.

*
Diễm xưa là bản tình khúc nổi tiếng của Trịnh Công Sơn

Tên tuổi của Trịnh Công Sơn vượt ra ngoài biên giới đất nước, âm nhạc của ông đã trở thành âm nhạc quốc tế. Người Việt đời sau vẫn luôn nhớ về ông như một niềm tự hào và là biểu tượng văn hóa mang lại một thời đại văn minh.

“Nhạc Trịnh viết về thế giới con người, đi qua ‘cái’ một người đến với mọi người, một thời đến với mọi thời, một nơi nói đến mọi nơi”

– nhà thơ Anh Ngọc

*
Trịnh Công Sơn đã đi xa nhưng thương hiệu ông còn vang mãi như những khúc ca bất hủ muôn đời

Ra đi ở tuổi 61, Trịnh Công Sơn để lại niềm tiếc thương vô hạn mang đến những người yêu thương mến ông, dư âm ấy vẫn còn kéo dãn qua những đêm nhạc tưởng nhớ cố nhạc sĩ đáng kính.

Dao Ánh với mối tình đẹp nhưng đầy day dứt của cố nhạc sĩ

Khi về với mèo bụi, Trịnh Công Sơn mặc dù vẫn còn độc thân nhưng cũng như việc chưa bao giờ ngừng viết, suốt năm tháng sinh thời người nhạc sĩ ấy chưa bao giờ ngừng yêu.

Những trơn hồng đã đi qua cuộc đời ông đều để lại những dấu ấn riêng biệt. Mỗi lần như vậy Trịnh Công Sơn đều yêu như thể đây là mối tình đầu, mãnh liệt cùng dành trọn trái tim dẫu dang dở lẫn đớn đau.

“Nhạc sĩ của những bản tình ca Trịnh Công Sơn đã buồn tha thiết khi “từng người tình bỏ ta đi như những loại sông nhỏ”. Dường như trong số ca khúc của anh luôn thấp thoáng những mối tình, lúc như nắng như mưa, khi như sương như khói, khi lại hư ảo đến nao lòng.”

– Báo Thanh niên

Cuộc tình với cô gái thơ Dao Ánh bé nhỏ là một cuộc tình sâu đậm và gồm thể nói là sâu đậm nhất vào cuộc đời của cố nhạc sĩ, đây cũng là phái nữ thơ vào hơn cha trăm lá thư tình của ông.

*
Chân dung của “nàng thơ” Dao Ánh

Dao Ánh có tên đầy đủ là Ngô Vũ Dao Ánh, cô gái Huế có khuôn mặt bầu bĩnh với đường đường nét thanh tú. Cô là em gái ruột của bà Ngô Vũ Bích Diễm, mối tình đầu của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Khi ông chia tay Bích Diễm, Dao Ánh chỉ mới mười lăm tuổi với vẫn còn rất ngây thơ, non nớt. Cô bé nhỏ khi ấy đã viết thư cho Trịnh Công Sơn để an ủi và chia sẻ thuộc ông trung tâm tư u sầu, để rồi bao gồm sự ngây thơ và chân thành ấy đã làm cho rung động nam giới nhạc sĩ trẻ, dẫn đến những lá thư của hai người về sau.

Cứ thế, họ chủ yếu thức yêu thương nhau sau một thời gian nhiều năm trò chuyện qua lại. Lúc ấy, Dao Ánh là cô nữ sinh ở trường Đồng Khánh, ngôi trường đầu tiên dành cho nữ sinh xứ Huế còn Trịnh Công Sơn thì đang dạy học ở vùng cao Blao, Lâm Đồng.

*
Dao Ánh là người tình nhỏ xíu nhỏ cơ mà Trịnh Công Sơn tha thiết được gặp trong những trang thư

Vì khoảng biện pháp địa lí, tình cảm của họ chỉ có thể gia hạn bằng những cánh thư nặng trĩu nỗi nhớ với lòng thương. Viết thư mang lại Ánh cùng nhận thư Ánh về là niềm vui bình dị mỗi ngày của cánh mày râu nhạc sĩ phiền muộn cảnh hoang vắng nơi núi rừng.

Suốt bốn năm, hơn cha trăm lá thư tình được gửi đi nhưng tình cảm vẫn chẳng thể đến đích. Không cho được người con gái mình thương chiếc kết hạnh phúc nên lúc dừng chân, Trịnh Công Sơn đã nhận về bản thân mọi lỗi lầm.

Tuy nhiên, một cuộc tình sâu đậm thì khó khăn mà nhạt nhòa theo thời gian, dư âm của nó vẫn vang vọng vào lồng ngực ôngsuốt gần bốn thập kỉ đằng đẵng, từ khi trải qua bao dâu bể mang đến đến dịp lìa xa cuộc đời.

Thư tình gửi một người là những nỗi nhớ chưa khô

Tình yêu thương của Trịnh Công Sơn và Dao Ánh là nỗi nhớ chưa thô trên những bức thư, thể hiện qua những đường nét mực cùng câu chữ.

Ở mỗi đầu thư, thương hiệu Ánh xuất hiện như có tác dụng vang vọng tiếng gọi thăm thẳm từ trong tim xác xơ nỗi nhớ của kẻ đang yêu cùng yêu say đắm, thật xa mà lại cũng thật gần, nhỏ bé bỏng nhưng cũng đầy mãnh liệt, giản dị mà lại chứa đựng niềm thương mến da diết.

Có thời điểm chỉ là “Ánh ơi” nhưng có những lúc lại là “Dao Ánh. Dao Ánh. Dao Ánh”.

*
Nét chữ giản dị cùng lời văn gần gũi, chân thành

Trong thư gửi về xứ Huế xa xôi, Trịnh Công Sơn kể về những tháng ngày lặng lẽ nơi Blao cao tít sương mù cùng khi đông về thêm muôn phần lạnh lẽo. Ở đây đất trời còn hoang sơ cùng cuộc sống nhỏ người gồm phần đơn giản so với phố thị.

Trong lời kể của người nhạc sĩ mộng mơ với đa sầu đa cảm, từng vạt nắng hay những chiều mưa với vài thanh âm nhỏ nhất cũng khiến ông xao động.

“Anh chưa bao giờ đối diện với một dáng vẻ buồn lạ lùng cùng bi thảm như thế này. Ko thể kể xiết sự hoang vắng bủa vây quanh bản thân những chiều những đêm tất cả mưa hạt nhỏ qua đây. Buổi sáng sủa thức dậy sương muối xuống đầy cả vùng trước mặt, cây cỏ trắng xóa…

…ngồi ở căn phòng, anh nghe rõ cả tiếng kèn đồng thổi về từ một đồn quân nhân ở bên trên đồi cao rất buồn rất buồn. Như tiếng kèn trong phim Tant qu’il y aura des hommes. ”

– Trịnh Công Sơn

Tuy nhiên, những điều ấy không đem đến không nguy hiểm cho cố nhạc sĩ mà lại thậm chí là ngược lại, bọn chúng trở thành những chiều trầm ngâm cùng nhiều đêm trăn trở.

*
Ngày tháng ở Blao gợi lên vào nhạc sĩ nhiều suy ngẫm về nhỏ người và cuộc đời

Niềm bâng khuâng với lớp lớp suy nghĩ dày đặc khi chỉ còn một mình cùng cảm giác bức bối khi không thể nói ra cái tâm sự đang cuộn trào trong trái tim có lẽ ai cũng hiểu.

“Đêm trong ngày hôm qua anh đọc nốt cuốn sách đến 1 giờ khuya thì xong…”

“Anh đang nằm nhiều năm trong mùng cùng viết thư mang đến Ánh đây. “

“Ánh ơi, anh cảm ơn Ánh ngàn lần đã yêu mến thiên-đàng-sương-mù của anh.”

Những cảm xúc ấy đầy thân thuộc và mộc mạc nênkhi đọc Thư tình gửi một người, độc giả dễ dàng cảm nhận được một dạng hạnh phúc đơn giản, chỉ cần tất cả người để sẻ phân chia những câu chuyện thường ngày giỏi những cảm xúc nhỏ nhặt nhất.

*
Họ nhờ cánh thư kể nhau nghe những điều nhỏ bé nhỏ bình dị vào đời

Câu chữ trong sách đã bộc lộ rất rõ nỗi niềm của tác giả, đó là sự mong ngóng những lá thư của người yêu với cảm giác mừng rỡ như đứa trẻ nhận được quà.

Xem thêm:

Đối với Trịnh Công Sơn, thư của Dao Ánh là món quà vô giá, là đóa hướng dương nở rộ trong tâm chàng nhạc sĩ đang trải qua tháng ngày cô đơn với hoang vắng của núi đồi, là niềm an ủi bình dị nhưng với đến thứ hạnh phúc huyền hoặc và cất cánh bổng.

“Như một phép lạ thật mầu nhiệm bức thư Ánh đến ngay từ bây giờ ném anh về một đỉnh cao ở đó, anh bàng hoàng nghe chủng loại chim lạ hót. Anh xúc động như vừa search lại được một vẻ kỳ túng bấn nào đã đánh mất”

– Trịnh Công Sơn

Thời gian và những lá thư khiến trọng tâm tư u sầu vào Trịnh Công Sơn nhỏ bé dần rồi cất cánh đi mất, chỉ bao gồm tình cảm cứ lớn dần thuộc tháng năm.

Trong những cánh hồng cất cánh bổng, Ánh là người vợ thơ và Trịnh là kẻ say tình đang nghêu nghêu hát, hát cơ mà như kể, như thủ thỉ vào tai, như rót tình vào tim.

*
Nỗi nhớ ngân nhiều năm như nốt nhạc đẹp nhưng nhoáng u sầu

Chỉ tiếc rằng chuyện tình mộng mơ này không đi đến kết cục viên mãn. Trong suốt quãng thời gian yêu thương, Trịnh Công Sơn vẫn xuất xắc bày tỏ nỗi lo về định mệnh của những điều đẹp đẽ, nhưng mà cuộc tình của nhì người đó là điều ông thân yêu nhất.

Đến cuối cùng, hiểu được định mệnh sẽ ko thể nào đưa mình cùng người yêu thương thương ở cạnh, ông chủ động nói lời chia tay. Tất cả hạnh phúc còn lại được ông gửi gắm vào một lá thư tình với những lời li biệt đầy dịu dàng, âu yếm.

“Anh xin cảm ơn bốn năm ròng rã rã chiều chuộng tình yêu thương đó. Cũng xin cám ơn những buổi đợi chờ thật dịu dàng ko bao giờ còn tồn tại được…”

– Trịnh Công Sơn

Có thể một bộ phận độc giả ban đầu tìm đến Thư tình gửi một người vì tò mò về tình cảm của một nghệ sĩ nổi tiếng nhưng cuối cùng đều cảm thấy nhỏ nhỏ xíu trước tình yêu trong sáng, chân tình và dào dạt này.

“Đọc xong xuôi tác phẩm bản thân thấy tình yêu ngày xưa rất giản dị, sâu lắng. Một nhạc sĩ tài hoa…”

“Không thể nói hết cảm xúc của mình lúc này. Chú Trịnh Công Sơn phải chăng lúc yêu ai đó thì sẽ lâu dài yêu, yêu thương đến cuồng nhiệt cùng quên cả bản thân?

Hàng trăm lá thư qua lại giữa chú với cô Ánh đã khắc họa nên một chuyện tình đẹp với buồn. Ngôn ngữ sử dụng hết sức nghệ sĩ, vừa thực bụng pha chút cô đơn, vừa chan chứa tình cảm lại bao gồm chút rất “đời”…”

– Độc giả nhận xét về tác phẩm Thư tình gửi một người

*
Cái tình dào dạt vào trang sách gồm thể làm cho đổ gục mọi trái tim sắt đá nhất

Đối với Thư tình gửi một người, họ không thể đánh giá chỉ cuốn sách chỉ bởi vì danh tiếng của tác giả, mà có lẽ không có ai có thể đánh giá vị chúng ban đầu chỉ là những trang thư, là tiếng lòng của một người say tình, say đến trọn vẹn cùng ám ảnh.

Thư tình gửi một người nhưng cũng là gửi cho doanh nghiệp và mang đến đời

Là thư tình gửi một người nhưng dường như Trịnh Công Sơn không chỉ viết đến một người, ông viết mang lại Dao Ánh nhưng cũng là viết cho bạn và đến đời.

Ngày mon sống chậm rãi nơi miền cao hoang vu, lắng nghe tiếng chim hót cùng trầm ngâm trước sự lặng lẽ của đời sống con người được ông thủ thỉ trong những câu từ dịu dàng như thơ, thầm thì như thanh âm của mẫu suối vào đêm và đẹp hoang sơ như núi rừng Lâm Đồng.

Đọc Thư tình gửi một người, ta cảm nhận rất rõ khoảng thời gian ban đầu bị cô độc bủa vây khiến người nhạc sĩ ngột ngạt đến cực nhọc thở, không thể ưng ý ứng ngay lập tức với một nhịp sống lạ lẫm.

Lúc ấy, viết ra những nhỏ chữ dường như cũng là bí quyết những cảm xúc trong trái tim ông cởi bỏ cùm gông và còn điều gì tuyệt vời hơn khi nhận được sự phân chia sẻ từ người bản thân hết mực trân trọng. Điều đó góp Trịnh Công Sơn dần quen và thậm chí yêu thêm cảnh vật và nhỏ người nơi đây.

*
Trên thế giới hiện nay vẫn còn những cộng đồng yêu thích thư tay. Mặc dù nhiên, nhiều người lại mang lại rằng đó là hành động cổ hủ với lạc hậu trong thời đại công nghệ thiết bị móc.

Trong trường hợp đó, Thư tình gửi một người vô tình trở thành tác phẩm văn học truyền cảm hứng. Ko kêu gọi cũng ko hề nói đến lợi ích của việc viết thư nhưng khiến người ta suy ngẫm về giá bán trị của hành động này, viết mang đến người và viết để giải tỏa chính mình.

Ngoài ra, lúc đọc cùng ngẫm cuốn sách giỏi tuyển tập thư tình này thì ta cũng giật bản thân nhận ra cùng tự lí giải được những ngôn từ gồm phần cạnh tranh hiểu trong nhạc Trịnh. Ví dụ như hình ảnh mặt trời trong ca khúc Xin mặt trời ngủ yên được ông lý giải vào thư gửi Huế.

Lúc viết bản này anh đã gồm câu đó vày anh nghĩ là Ánh yêu thích hoa mặt trời với mặt trời là nơi hoa hướng dương chú ý về đó. Phải anh đã đem mặt trời nhốt vào vào anh”

– Trịnh Công Sơn

Hay bàn tay Ánh lạnh những đêm mùa đông là lí vì Trịnh Công Sơn viết nên bài xích ca Ru em những ngón xuân nồng.

*
Còn tuổi nào mang đến em cũng là một bản nhạc Trịnh Công Sơn viết đến Dao Ánh

Đến đây ta mới chợt vỡ lẽ, nhạc Trịnh dễ cảm bởi vì được viết bằng những kí ức tất cả thật và những cảm xúc thật lòng nhất từ tim yêu cầu con đường đến trái tim của một ai không giống cũng thật gần.

Song nhạc Trịnh lại khó hiểu do sức chứa, sức dồn nén một khối lượng hình ảnh lớn cô đọng trong câu từ và ca khúc. Hay vì chưng mỗi bài hát đều gắn với những kỉ niệm rất riêng, những hồi ức có nỗi trải đời của riêng biệt người nhạc sĩ nên đôi lúc thính giả ko thể thấu hết được.

Dù vậy, điều đó đã trở thành một nét rất đặc biệt mà rất khó có thể có nhạc sĩ nào làm cho được như Trịnh Công Sơn, đó là lúc dù không hiểu hết nhưng mỗi thời điểm những nốt nhạc vang lên thì muôn trái tim hòa thông thường một niềm đồng cảm.

Tựa như lúc đọc Thư tình gửi một người, dẫu đó là tình cảm rất riêng biệt tư cơ mà nhạc sĩ giành cho tình nhân bé nhỏ nhưng muôn trái tim độc giả đều rung lên trước một tình thân đẹp và đầy chân thành.

*
Thư tình gửi một người là cuốn sách đẹp cả về nội dung lẫn hình ảnh

Một sự thật thú vị khác bao gồm thể bạn chưa biết, bài bác hát ra mắt gần đây nhất của ca sĩ Hoàng Dũng mang tên Nàng thơ được lấy cảm hứng từ chuyện tình giữa cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cùng bà Dao Ánh cùng ba trăm lá thư tay này.

Nàng Thơ | Hoàng Dũng | Official MV

Chàng ca sĩ chia sẻ đã viết bài xích hát trong tổng cộng bốn năm và hoàn toàn không vì mục đích tái hiện vượt khứ, chỉ đơn giản muốn tra cứu kiếm sự đồng cảm từ những chổ chính giữa hồn đang hiện hữu về một chuyện tình bản thân đã yêu thương mến đầy trọn vẹn.

*
MV thanh nữ thơ của ca sĩ Hoàng Dũng

Ngoài tài sản âm nhạc và thơ ca đồ sộ, không tính Trịnh Công Sơn – Tôi là ai, là ai thì Thư tình gửi một người là cuốn sách thứ hai, là một món quà văn học đẹp đẽ nhưng mà người nhạc sĩ quá cố đã để lại đến đời.

Hơn nữa, Thư tình gửi một người không đơn thuần là một cuốn sách bởi vì bản thân cuốn sách đó đã rất đặc biệt lúc được tạo đề nghị từ những trang thư.

Không chỉ là những bức thư tình ngọt ngào với đầy chất thơ, đó là bức chân dung cung cấp phần về cố nhạc sĩ đáng kính Trịnh Công Sơn, nơi ta được chú ý sâu thêm một chút thế giới nội cảm đa dạng mẫu mã của người ta hằng yêu mến, từ đó lại thêm mến yêu thương muôn phần.