Con Nai Vàng Ngơ Ngác

Nhạc sĩ Phạm Duy từng nói rằng ông đang có thời hạn lâu sống Huế cùng có chạm mặt thi sĩ lưu lại Trọng Lư. Vì yêu dấu thi sĩ này yêu cầu ông đã lựa chọn phổ bài xích thơ Tiếng Thu lừng danh của lưu Trọng Lư.

Bạn đang xem: Con nai vàng ngơ ngác

Click để nghe Thái Thanh hát tiếng Thu trước 1975

Thi sĩ lưu lại Trọng Lư quê sinh sống Quảng Bình, trải qua nhiều phần thời gian tuổi trẻ sinh hoạt Huế trước lúc ra thủ đô từ năm 1954. Ông được coi là một một trong những người khởi xướng phong trào Thơ Mới. Thơ của ông không có sự chải chuốt hoa mỹ, nhưng đã có được sự chân thực trong xúc cảm trong phần đa câu chữ dường như là không chọn lọc nhưng lại thuận tiện lay động bạn đọc.

Tiếng Thu là bài bác thơ ngắn chỉ 9 câu, dẫu vậy là bài lừng danh nhất trong cuộc sống thơ lưu giữ Trọng Lư, được nhiều người bảo rằng là bài bác thơ “thơ” tuyệt nhất của Việt Nam, nghĩa là bên cạnh chất thơ ra thì nó không có gì bấu víu, không cõng thêm thiên chức nào khác, nó hoàn toàn trữ tình lãng mạn:

Em không nghe mùa thuDưới trăng mờ thổn thức?Em không nghe rạo rựcHình hình ảnh kẻ chinh phuTrong lòng bạn cô phụ


Lưu Trọng Lư vẫn mượn ko gian, cảnh vật đặc thù của mùa thu để biểu lộ bức tranh chổ chính giữa trạng sống động và sinh sống động, sự u bi hùng và tương khắc khoải. Bài thơ gồm có chủ thể trông có vẻ như rời rạc và không liên quan gì cho nhau. Xung quanh chủ đề chính là mùa thu thì còn tồn tại trăng, tất cả chinh phụ chinh phụ, và gồm con nai đá quý ngơ ngác – hình tượng kinh điển trong thi ca. Lúc gộp tất các hình tượng này lại trong một tổng thể và toàn diện thì nó lại có sức lay động lòng fan một giải pháp kỳ lạ, phần đa câu chữ như từng mảng màu quết vào nhau chế tạo ra thành một bức tranh ngày thu ảo diệu, vừa ngay sát vừa xa, vừa tách biệt lại vừa mông lung, người ta chỉ rất có thể cảm thấy chứ quan yếu nói ra được rạch ròi.

*

“Em không nghe mùa thuDưới trăng mờ thổn thức”

Em ko nghe được tiếng của mùa thu, tốt là em bắt buộc nghe được? Em thì rất có thể không (muốn) nghe, nhưng mà anh thì nghe thấy hết, nghe được vớ thảy cùng rung rượu cồn cùng với hầu như âm vang khẽ khàng tốt nhất của mùa thu.

Lời thơ như là một cuộc đối thoại, trong những số ấy nhân đồ gia dụng em lại khuất phía sau sự câm lặng, nên anh chỉ như vẫn đối thoại thiết yếu mình. Có thể hai người cách xa nhau, hoặc không xa cơ mà lại vị thiếu niềm đồng cảm, một bên thì thổn thức, rạo rực, một bên thì “không nghe”, chỉ tất cả sự câm lặng đến đau lòng. Yêu cầu sau tất cả, lời thơ như là tiếng lòng bi lụy của chỉ riêng một người mà thôi.


Trong không khí mùa thu được gợi mở, hình ảnh ánh trăng chỉ ra thật quánh biệt, nó vẫn rất đẹp như vậy, tuy nhiên không gợi niềm hoan hỉ khi thưởng ngắm, nó nháng gợi nỗi buồn: “Dưới trăng mờ thổn thức”.

Bởi do người với những người vẫn xa bí quyết lòng, nên ngày thu phôi phai cùng nhuộm cho ánh trăng một vẻ u sầu. Trăng cũng là hiện thân cho trọng điểm trạng của tác giả, biết thổn thức vày nỗi nhớ, không phải là sự vô tri vô giác của tự nhiên nữa nhưng đã chan chứa phần đa xúc cảm của một người đang yêu.

Xem thêm:

“Em ko nghe rạo rựcHình ảnh kẻ chinh phuTrong lòng fan chinh phụ”

Có đề nghị là vì chưng không nghe được “tiếng thu” đề xuất em cũng không cảm thấy được cảm giác rạo rực, không cảm thấy được sự domain authority diết vào cảm xúc: “Em ko nghe rạo rực”.

“Rạo rực” là sự việc bồi hồi, say đắm của con bạn trước mọi niềm vui, hạnh phúc. Cùng sự rộn rực này được nhà thơ giữ Trọng Lư can hệ đến hình hình ảnh của người chinh phụ và tín đồ chinh phụ, là những người đã kết nối với nhau bởi tình cảm vợ chồng gần gũi, tha thiết.


“Em không nghe rừng thuLá thu kêu xào xạc”

Thu về cuốn theo những chiếc lá héo tàn, xào xạc bay theo làn gió heo may. Đó là hình tượng điển hình nổi bật của mùa thu, khi đi vào thi ca thì nó lại trở thành biểu tượng của sự phôi pha, tàn úa.

“Lá thu kêu xào xạc” – giờ đồng hồ lá đồng thời cũng chính là tiếng lòng đầy ngổn ngang của tác giả, bất cứ tác động gì, cho dù là nhỏ tuổi nhất cũng làm cho tâm hồn trở bắt buộc thổn thức, yêu đương nhớ.

Hai câu thơ cuối, công ty thơ đã áp dụng những hình ảnh tưởng như chẳng bao gồm chút tương quan đến mạch nguồn cảm xúc, nhưng mà đây chính là cái sống động trong cảm nhận, liên tưởng của nhà thơ, diễn tả những ý niệm độc đáo:

“Con nai vàng ngơ ngácĐạp trên lá đá quý khô”

*
Hơn 80 năm trước, lưu Trọng Lư vẫn khai hiện ra một hình tượng bạt tử trong thơ (và sau đây âm nhạc cũng đều có mượn lại), chính là “con nai quà ngơ ngác”. Khó có thể tìm được hình mẫu nào đẹp, ban sơ, lại trình bày được sự thơ ngây, vào trẻo như là 1 trong những con nai nhởn dơ bẩn dạo bước trên thảm lá thô bìa rừng. Chỉ một tiếng động nhỏ dại của lá thu xạc xào cũng khiến cho nó ngờ ngạc nhìn.

Tiếng thu cũng đồng nghĩa tương quan với giờ lòng, tiếng nói trái tim của một tình yêu câm lặng. Tác giả mượn ngày thu để nói cầm tiếng lòng mình, muôn thuở vẫn vô cùng ban sơ, vẫn ước ao được ngơ ngác trong tình yêu. Nên dù cho em ko nghe, cấp thiết nghe, giỏi là không muốn nghe, thì anh vẫn ước ao bày tỏ nó, một bí quyết tinh tế, bởi thơ.