Các Vị Thần Trong Đạo Bà La Môn

Tin tứcPhật họcĐời SốngVăn HóaGiáo dụcGóc nhìnSự kiệnHoằng phápSức khỏeThiết kế Phật giáo Toggle navigation
*

Vào mon 12-1999, những nhà nghiên cứu về Ấn Độ giáo từ những miền khác biệt trên quả đât như Trung Quốc, Ấn Đô, Bỉ cùng Hoa Kỳ... Gặp nhau trên New Delhi để bàn bạc về vụ việc Phật giáo có liên quan đến Bà La Môn giáo cùng Ấn Độ giáo giỏi không? các học giả chỉ dẫn giả thiết rằng Phật giáo là một xu thế chống lại nghi tiết tôn giáo Vệ đà hoặc một tôn giáo hòa bình có truyền thống lâu đời riêng biệt.Bạn đã xem: các vị thần trong đạo bà la môn

Vấn đề càng phức tạp hơn cho tất cả những người Ấn tất cả tín ngưỡng khỏe mạnh mẽ, hoặc một sô những người khác thiên về kim chỉ nan và định kỳ sử, hoặc một trong những những fan khác chỉ ra rằng đã bao gồm sự giải thích sai trong sự nghiên cứu tiền sử. Thực tế, bí quyết tiếp cận không giống nhau của đều nhà nghiên cứu đó cho biết tính nghiêm túc, phức tạp và ý nghĩa sâu sắc của sự việc này.

Bạn đang xem: Các vị thần trong đạo bà la môn

Hơn tư thập niên qua, sựkhác nhau trong nhữngcách tiếp cận này đã tạo ra nhiều vấn đề trong việc nghiên cứu tôn giáo. Và hiệu quả là những tác phẩm văn học trong các ngôn ngữ không giống nhau như Anh, Trung Hoa, Ấn Độ, Nhật, Pháp cùng Đức... đã có xuất phiên bản liên quan tiền với chủ đề này. Vào lời giới thiệu cuốn sách 2500 năm của đạo phật (2500 Years of Buddhism, New Delhi, 1956), trong những học trả Ấn Độ nổi tiếng, ông S. Radhakrishnan đã biểu lộ Phật giáo như "một nhánh của tín ngưỡng cổ xưa hơn đạo Hindu, có lẽ là một dị giáo". Từ khi Bà La Môn giáo thống trị nghành nghề học thuật của Ấn Độ khoảng tầm một thiên niên kỷ, chắc chắn là đầy đủ học giả Ấn Độ, tương tự như như S. Radhakrishnan đã cố gắng tóm kết lịch sử hào hùng Phật giáo Ấn Độ và mở rộng từ quan điểm riêng này.


*

Ba vị thần buổi tối cao của Ấn Độ giáo gồm: Brahma là đấng tạo ra hóa (the Creator) Thần Vishnu là thần bảo hộ và gìn giữ, Shiva là vị thần của hủy diệt nhưng cũng chính là sinh đôi với phát triển.

Xung đột nhiên giữa Phật giáo và Bà La Môn giáo, sự thay đổi di sản Phật giáo trên Ấn Độ cùng sự biến mất Phật giáo (tôn giáo đã có lần là lòng tin sống động từ đất Ấn suốt trong tương đối nhiều thế kỷ thời đầu trung cổ) là những vì sao để các nhà nghiên cứu mày mò về nền thanh nhã Ấn Độ cổ điển và sự truyền bá cách nhìn Bà La Môn giáo trong cả thời kỳ trung cổ cho tới ngày nay. Tuy vậy, Phật giáo cần được được nghiên cứu từ cách nhìn Phật giáo. Phần nhiều quan hệ của chính nó với Bà La Môn giáo cùng Ấn Độ giáo rất cần phải được quan ngay cạnh từ quan lại điểm lịch sử dân tộc cụ thê bằng phương pháp khoa học.

Xem thêm:


*

Một điệu múa của bạn Ấn

Dường như ơ Ấn Độ tất cả một khuynh hướng mô tả Phật giáo như là 1 trong giáo phái của Ấn Độ giáo, xem Phật say mê Ca là 1 vị Hindu, và tô màu sắc Ấn Độ giáo giống như công giáo để phòng Vệ đà cùng tà thuyết như Đức Phật ưng ý Ca. Triết lý lợi sợ này đã được truyền bá kỹ càng và cẩn thận tại Ấn Độ khiến những học tập giả với sử gia phải mất quá nhiều thời gian để thải trừ những ảo tưởng này cùng vạch rõ phương phương pháp cho việc nghiên cứu Phật giáo nghiêm túc từ quan tiền điểm lịch sử vẻ vang bằng phương thức khoa học. định hướng này trên Ấn Đô đã cho thấy sự đọc biết rộng rãi của đa số quần chúng vồ cập tới Phật giáo và công ty yếu cho biết thái độ phổ biến của người Ấn khi quan sát Phật giáo bởi những cách lý giải của họ.Nói chung, bây chừ phần to trong cuộc sống thường ngày người Ấn bao gồm một lòng tin mạnh mẽ so với Ấn Độ giáo rộng là với Phật giáo, tuy vậy Phật giáo có ảnh hưởng sâu xa hơn Ấn Độ giáo bao gồm cả học thuyết lẫn thực nghiệm.

Thông thường rất dễ thấy rằng Ấn Độ giáo (thật ra là một trong tôn giáo mới xuất hiện thêm ở Ấn Độ), đã biến hóa hầu không còn dân Ấn Độ thành tín đồ của mình, giữ sản phẩm hiếm không đều về trọng điểm linh, cơ mà còn cả về các lĩnh vực đời sống, tứ tưởng bao gồm trị, tài chính và khoa học. Mặc dù nhiên, xu thế này – theo phong cách tư duy thiết yếu thống – đã tách người Ấn Độ ra khỏi xã hội thế giới, khi trái đất đã phi vào thế kỷ trang bị XXI.Thái độ so với Phật giáo của không ít người Hindu nói chung cho rằng Phật giáo là một phần của Ấn Độ giáo, Phật giáo hòa trộn vào vào Ấn Độ giáo, Đức Phật yêu thích Ca là một nhà đại cách tân Hindu với đồng thời là 1 trong vị thần Hindu vĩ đai.Sự vấn đề này khiến họ phải khảo sát cảnh giác và chỉ dẫn cách xem xét khác rằng, Phật giáo là 1 trong tôn giáo độc lập và riêng biệt biệt, không thể nghiên cứu vượt ra phía bên ngoài nhận thức lịch sử dân tộc và khoa học. Fan ta có thể nhận thấy rằng, hiện tại người Ấn Độ có cảm xúc tự hào về tôn giáo đáng tôn trọng yêu, về nền văn hóa truyền thống Vệ đà và các học thuyết thần thánh của họ mỗi khi chúng ta tình cờ gặp gỡ họ hoặc trao đổi với họ.Quan điểm của không ít học trả đều nhận định rằng có một vài học giả tận tâm với Vệ đà với Bà La Môn giáo (những sử gia Ấn Độ hiện tại đại, những người lãnh đạo và đều nhà bốn tưởng quốc gia) đều diễn tả Phật giáo như một phần của tín ngưỡng cổ điển hơn Hindu và có lẽ là một phân giáo, lúc đó được xem như tà giáo.Một số học đưa Hindu – chuyên chú về Phật học tập hoặc phân tích vài vụ việc nào kia của Phật giáo hoặc vài công trình về Phật giáo – tóm lại rằng Phật giáo đã chịu ảnh hưởng sâu xa từ tư tưởng Vệ đà tức thì từ xuất phát của nó và là 1 dị giáo của Bà La Môn giáo. Theo khảo cổ, không nhiều ra, họ không thể coi Phật giáo 1-1 thuần như 1 “tà giáo” đối kháng lại tính chủ yếu thống bố La Môn đã phổ biến, cơ mà ngược lại, Phật giáo cần nên được coi như xét như một phương pháp thực nghiệm chủ quyền mang tính lịch sử hào hùng – một cách thức sống – cùng tạm gọi là một trong tôn giáo cổ điển hơn Hindu.Như được trình diễn ở trên, kim chỉ nan hiện thời về nguồn gốc Phật giáo sẽ cho họ biết rằng quan điểm của Vệ đà và Bà La Môn đang gây tác động và giữ độc quyền không phần lớn về nghành nghề dịch vụ hệ bốn tưởng Ấn Độ, nhiều hơn cả lĩnh vực nghiên cứu vớt xã hội va lịch sử về Phật giáo so với Bà La Môn giáo. định kỳ sử bắt đầu của Phật giáo, nói gọn trong một câu, sẽ là chuyện ở ngoài đường phố của những trẻ Hindu new lớn không lưu ý đến kiến thức lịch sử dân tộc và khảo cổ tôn giáo Ấn Độ cổ xưa. Để trình diện và làm phân minh những đặc tính thật của Phật giáo, chúng ta có thể đặt vấn đề đúng mực để xem Phật giáo có quan hệ ra sao với tín ngưỡng Bà La Môn giáo bao gồm thống cổ điển vào thời kỳ ban đâu.2. Tình dục Phật giáo với Bà La Môn giáo

Chúng tôi sẽ đề cập đến quan điểm của trong số những học trả Ấn nổi tiếng, ông S. Radhakrishnan, cách nhìn của ông rất có thể được xem như một quan điểm đang phổ biến tại Ấn Độ về quan hệ giữa Phật giáo cùng Bà La Môn giáo. Các điểm nhấn trong ý kiến của Radhakrishnan hoàn toàn có thể được tóm tắt như sau: Đức Phật đang không cảm thấy rằng Ngài đang ra mắt một tôn giáo mới; Ngài sinh ra, mập lên với từ trần như một Hindu; Ngài đang tuyên bố với sự nhấn dạn dĩ mới về đông đảo lý tưởng cổ xưa của nền văn minh Indo – Aryan. Xu hướng ý thức hệ ở trong nhà học mang Ấn Độ này về Phật giáo hầu hết đề cập tới gần như diễn dịch mang tính truyền thống (Traditional Interpretation), duy đồ dùng (Materialistic Interpretation) với trào lưu thiết yếu thống (Fundamentalist Interpretation) của Phật giáo tương quan với Bà La Môn giáo thiết yếu thống.


*

Thầy Bà La Môn giáo đang làm tế lễ trong cung vua Tịnh Phạn thời Đức Phật. Ảnh: phim Đức Phật